Tình yêu như một giấc mơ
Cô nhớ tất cả những gì thuộc về anh từ lời nói ấy, từ cái ôm, từ những nụ hôn khiến cô nghẹt thở đến cái xiết chặt trong lòng anh Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều đã có một con đường cho riêng mình nhưng có ai biết được rằng con đường ấy dài hay ngắn tốt đẹp hay chỉ là những mảng sáng tối mập mờ. Chỉ biết rằng mỗi bước chân ta đi qua là một ký ức, là một khoảng thời gian in dấu trong đời.
Có người đã nói rằng “Nếu ai đó đã từng trải qua mọi cung bậc của cảm xúc thì người đó sẽ cảm nhận mọi sự vật theo cách nhìn của riêng họ mà chỉ họ mới hiểu mình là ai và đang làm gì”. Đôi khi cuộc sống là vậy chỉ khi một chuyện gì đó xảy đến người ta mới ngồi xuống và dành cho mình những khoảng trống riêng để tìm lại với chính mình, tìm lại ý nghĩa cho những gì người ta làm suốt một thời gian dài, tìm lại một dấu chân mà ta đã đi quađể rồi có thể làm gi cho quá khứ hay chỉ có thể coi nó là 1 hoài niệm, một hoài niệm mà đến giờ vẫn chưa có kết thúc lửng lơ như dấu ba chấm trong một đoạn văn.”
Đã khá lâu rồi Vy không đặt bút viết điều gì đó lên những trang nhật ký của mình. Có lẽ hôm nay cũng không ngoại lệ, Vy chỉ tìm đến những dòng tâm sự này khi mọi chuyện đã quá bế tắc và chính cô cũng không tìm được lối thoát cho bản thân mình. Với Vy lúc này ngoài cửa sổ chỉ toàn một màu xám của sương mù, một màu mà khiến mọi vật trở lên mờ nhạt… cảm tưởng không thể chạm vào như trong một giác mơ.
Cố gắng nhớ lại những gì mình đã đi qua, cô tìm đếm từng kí ức trong chuỗi ngày bên anh. Cô cần một chút men say để hình ảnh về anh da diết hơn. Cô say, dường như say trong men bia hay say trong nỗi nhớ anh cũng không rõ nữa. Cô không thể làm chủ được mỗi bước chân cô đi qua, nó nặng trĩu những kỷ niệm. Cô muốn đi thật nhanh, nhanh hết sức có thể nhưng sao có gì đó cứ níu giữ cô ở mãi chỗ này? Cô như bị chôn vùi ở tại nơi đây.Lúc này cảnh vậy và thời gian vẫn cứ trôi đi mà không mang Vy đi theo. Cô đã dừng chân ở đây bao lâu rồi chính cô cũng không nhớ rõ. Cô chỉ biết rằng cô đã trải qua biết bao cảm giác, cô thấy trống trải vô cùng, thấy cô đơn da diết vì chỉ có một mình.
Giờ đây cô không thể định nghĩa rõ từng cảm xúc của ngày ấy! Cô nhớ. nhớ tất cả những gì thuộc về anh từ lời nói ấy, từ cái ôm, từ những nụ hôn khiến cô nghẹt thở đến cái xiết chặt trong lòng anh! Lòng tự nhủ lòng rằng, “Rồi một mai cô sẽ quên được anh thôi! Gắng lên nào, hãy bước đi thật nhanh để bước qua quá khứ mà chỉ có anh”. Vy nhớ cô đã sống bằng tất cả tình cảm và những gì cô có. Mỗi hơi thở dù nhanh hay chậm, dù ngắn hay dài nhưng cô đã cố gắng cảm nhận từng nhịp cũng như những lúc cô và anh bên nhau, cô gắng giữ trọn từng phút giây đó.
Có người sẽ nghĩ rằng Vy rất khờ khạo khi cô tin vào tất cả mọi điều được xây dựng lên từ tình yêu. Cô tin tưởng anh một cách tuyệt đối, cô tin anh sẽ là người mang lại hạnh phúc cho mình bây giờ và cả sau này nữa. Những điều cô nghĩ dường như của một đứa trẻ với những niềm tin về những câu chuyện cổ tích, như 1 cô công chúa nhỏ bước ra từ câu chuyện cổ tích, một cô công chúa sống thật với những cảm xúc của mình luôn nhìn cuộc sống với 1 màu hồng và bầu trời trong xanh, với những ánh nắng đan xen nhau rọi tia nắng vàng óng xuống thảm cỏ xanh mướt…
Nhưng cô đâu biết rằng, bầu trời trong xanh đó rồi ngày mai hay ngày kia sẽ trở nên âm u, mây đen sẽ kéo đến che lấp những tia nắng vàng óng. Tất cả cảnh vật màu hồng của ngày hôm qua cũng sẽ không còn, và giờ đây, cô biết phải làm sao khi chính cô cũng chưa nghĩ đến một ngày mai như vậy.
Phải chăng chỉ chờ đợi một cơn mưa đến cuốn trôi đi tất cả để một ngày mai trời lại sáng trong lòng cô.
Nguon : 24h.com.vn


29. Tháng 4, 2011 